Attack on Titan Chương 127

0 comment 1429 views

Thỉnh thoảng tôi sẽ viết đôi điều về các loạt manga đang theo dõi. Ngoài phim ảnh, tôi rất thích manga và cả game nhập vai. Vì tôi yêu những câu chuyện hay.

Attack on Titan là bộ truyện hay nhất ở thời điểm hiện tại. Tôi chỉ còn theo dõi ba bộ truyện, ngoài bộ này là Hỏa Phụng Liêu Nguyên và Globlin Slayer. Giống như phim, ngày càng ít bộ manga xuất sắc và quan trọng hơn cả là giữ được phong độ. Manga bị một vấn đề là sự mâu thuẫn giữa chất lượng và thời lượng. Truyện hay thì nhà xuất bản muốn kéo dài càng lâu càng tốt, nhưng càng lâu thì cốt truyện càng loãng và tác giả bí ý tưởng.

Attack on Titan là tác phẩm tránh được vết xe đổ đó, khi tác giả Hajime Isayama đã vẽ ra toàn bộ câu chuyện trước lúc bắt đầu. Do đó, ta hay bắt gặp những sự tính toán và kết nối xuyên suốt rất logic. Ngoài nội dung, cái hay của truyện này còn ở cách dẫn truyện sáng tạo, mỗi chương đều rất đầu tư cho lối kể.

Quay lại mục đích của bài viết này, là về những điểm thú vị ở chương mới nhất 127 “Đêm trước khi kết thúc”.

Chương này về cơ bản là một chương nghỉ trước trường đoạn cao trào. Nhân vật chính của chương là Jeans. Một điểm hay khác của Attack on Titan là khai thác sâu sắc các nhân vật từ chính đến phụ, giúp độc giả hiểu rõ họ, từ đó hình thành bức tranh toàn cảnh về thế giới giả tưởng này.

Jeans là một nhân vật khá hay, tỉnh táo và có đôi chút thực dụng, rất con người. Giống như Ron hay Neville Longbottom của Harry Potter vậy – một kiểu mẫu gần với số đông chúng ta, những người bình thường, hơn các là hero xuất chúng như Harry hay Eren. Nhưng chính họ khi tỏa sáng lại rất rực rỡ. Với kiểu cốt truyện của AoT, không loại trừ khả năng Jeans mới là người đóng vai trò quyết định trong khoảnh khắc quyết định của cuộc chiến này.

Chương 127 chứng kiến cuộc đấu tranh nội tâm của Jeans. Im lặng bỏ mặc thế giới và có cuộc sống an nhàn, hoặc tham gia chiến đấu. Qua đoạn đối thoại với Hanji, chúng ta thấy rõ sự nghi ngờ và tính cách của Jeans. Anh ta không có lí tưởng bảo vệ nhân loại, vốn vẫn giữ nguyên ngay từ đầu, gia nhập quân đội chỉ vì muốn được hưởng thụ. Jeans cũng không quan tâm đến sự sống còn của thế giới ngoài kia, dù sao cũng chỉ là những người xa lạ.

Cuối cùng, điều thúc đẩy anh ta lao vào cuộc chiến với Eren (phần nhiều là tự sát) là ý thức trách nhiệm. Dù không nhận ra, Jeans đã thừa hưởng một lí tưởng thông qua thời gian gắn bó trong Trinh sát binh đoàn. Lí tưởng không truyền từ người này qua người khác chỉ bằng lời nói. Lí tưởng hình thành bằng quá trình sống và chiến đấu. Hành động tạo nên lí tưởng, giống như đoạn văn rất đẹp của Saint Exupery trong Xứ con người đã miêu tả:

Người nào không hề ngờ trong mình vẫn có một người lạ đang im ngủ, nhưng chỉ một lần cảm thấy anh ta thức dậy, trong hầm rượu đầy quân khởi nghĩa ở Barcelona, vì sự hy sinh, sự tương trợ, vì một hình ảnh khắc khổ của công lý, người ấy từ nay trở đi sẽ chỉ biết có một chân lý: đó là chân lý của quân khởi nghĩa. Và kẻ nào một lần đứng canh cốt bảo vệ cho một quần thể những nữ tu sĩ nhỏ bé đang quỳ, đang hoảng hốt, trong các tu viện ở Tây Ban Nha, kẻ ấy sẽ vì Nhà thờ xả thân.

Một khi Jeans đã từng chiến đấu vì lí tưởng của quân Trinh sát, anh ta vĩnh viễn trở thành quân trinh sát.

Chương 127 còn là chương của sự tha thứ, giữa Jean và nhóm Reiner cũng như giữa dân đảo Paradise và Marley. Người ta nói, đàn ông tha thứ cho nhau bằng nắm đấm, đó là điều đã xảy ra. Sự xuất hiện của Yelena ban đầu tưởng như thổi bùng lên thù hận, nhưng cuối cùng, cô ta lại đóng vai người hòa giải. Các bí mật lộ ra, xấu xí và nhức nhối, nhưng nhờ đó mọi thứ được giải quyết. Cuối cùng, Jean đã hoàn toàn tha thứ cho Reiner, mặc dù ngoài miệng vẫn nói là không tha thứ. Đó chính xác là một lời tha thứ. Tương tự là trường hợp của Gabi khi đã giết Sasha. Jean đã bỏ qua cho cô bé.

Một cảnh khá hay là đoạn đối thoại giữa Jean và tướng quân của Marley. Thù hận là một trạng thái kì lạ giữa con người và các dân tộc, khi có thể vượt qua các khoảng cách không gian và thời gian – giống như tình yêu (câu thoại của nhân vật Brand trong Interstellar). Người ta có thể thù hận nhau bởi những nguyên do mà không ai trong số họ chứng kiến. Khi thù hận trở nên sâu sắc, nguyên do ấy không còn quan trọng nữa. Đúng sai trở thành vô nghĩa.

Dĩ nhiên, đây chưa thể là sự hòa giải hoàn toàn giữa hai phe. Sự phức tạp của hàng ngàn năm thù hận không thể xóa nhòa chỉ bằng câu nói “chúng ta biết rằng kẻ thù cũng giống như chúng ta”. Dù rằng sự thông cảm là có thật. Trong tâm lí học có một hành vi tâm lí gọi là phân nhóm. Con người có xu hướng chia những người khác thành “chúng ta” và “chúng nó”. Trong chiến tranh, một trong những phương pháp tẩy não hàng đầu là biến kẻ định thành một sinh vật khác không phải người, như Phát xít Đức đã làm. Bộ phim đề cử Oscar Jojo Rabbit mới đây đề cập đến vấn đề này. Việc quái vật hóa dân đảo Paradise của tác giả Hajime Isayama rõ ràng được gợi cảm hứng từ đây.

Các chương gần đây của AoT phần nào xóa bỏ tư tưởng này, từ cả hai phe. Quân trinh thám đã sống ở thế giới bên ngoài, tương tự như nhóm Reiner cài vào phe họ khi xưa. Cả hai đều hiểu rằng tất cả đều là con người và mang những nỗi đau giống hệt nhau. AoT hiện đang đi theo hướng giải quyết của Watchmen, hòa bình chỉ có được khi nhân loại hướng đến một kẻ thù chung. Eren hiện đang trở thành Ozymandias, chính xác hơn là Doctor Manhattan với tư tưởng của Ozymandias.

So sánh vui một chút thì các nhân vật trong Aot cũng khá tương đồng với nhóm Watchmen. Tất nhiên là không hoàn toàn:

Eren: Mahattan, Ozymandias.

Mikasa: Silk Spectre, người yêu cũ bị từ mặt do nam chính đi theo lí tưởng riêng, trở thành thần.

Jean: The Comedian, tỉnh táo, hiểu thấu sự đời.

Hange: Night Owl, kế thừa lí tưởng, trong sáng, có tài lẻ.

Levi: Rorschach, kẻ báo thù.

Hiện chưa rõ tác giả sẽ giải quyết đoạn kết ra sao, nhưng mong rằng sẽ không chỉ đơn giản là sau cùng tất cả bắt tay nhau hạnh phúc hát khúc khải hoàn vì tiêu diệt được kẻ thù chung. Thật ra, chắc chắn mọi thứ sẽ còn đen tối hơn, với tính cách và sở thích của Hajime Isayama.

 

Ý Kiến Của Bạn