Trang chủ Blog OLD BLOG: CHỈ LÀ GIẤC MƠ

OLD BLOG: CHỈ LÀ GIẤC MƠ

bởi Phan Cao Hoài Nam
731 lượt xem
A+A-
Reset

Viết đâu đó vào năm 2011. Những tháng ngày và cảm xúc không bao giờ trở lại, cả lối viết nữa. Giờ thì cô bé trong bài sắp sửa về một nhà với bạn thân của tôi. 

Chiều nay, trên đường lên thành phố, anh mắc phải một trận mưa nặng hạt. Ngay khi vừa đi qua Tân Vạn, anh đã thấy bầu trời đen ngòm đáng sợ phía xa. Con đường hun hút nhỏ ở phía vô tận, trên cao cả một vùng trời vần vũ, đám mây đen như một con quái vật cứ phình ra to mãi. Gió thổi lạnh người. Anh muốn dừng lại và chụp một bức hình, máy ảnh vẫn còn trong balo. Bức hình những con người nhỏ bé đi trên con đường dài dẫn đến một cánh cửa bằng mây tăm tối, không biết về đâu nhưng chắc chắn chẳng dẫn đến thiên đường.

Nhưng anh không làm, sẽ thật kì lạ khi dừng lại chụp một bức hình trời sắp mưa. Thay vào đó, anh nhớ lại giấc mơ trưa hôm qua.

Đó là giấc mơ kiểu inception, mơ trong mơ trong mơ trong mơ, và anh biết nó sẽ trở thành một trong những giấc mơ anh nhớ nhất. Không phải vì đẹp hay xấu gì, mà vì nó rất thật. Đến nỗi ngay khi nhớ lại từng khoảnh khắc trong giấc mơ ấy, anh không còn phân biệt được giữa thực tại và hư ảo. Dù rằng nó cũng vớ vẩn và vô lý như hàng vạn giấc mơ anh từng có.

Anh thấy anh đến nhà em trong một ngày mưa bão. Khi cả bầu trời cũng tối tăm như thế này. Anh bước vào và thấy nhiều người trong đó, nhưng anh không hề quan tâm. Anh thấy bố em đang nằm ở phòng kế tiếp, anh chào vội và đi tiếp. Anh thấy những người hàng xóm không rõ mặt đang thì thầm, anh mặc kệ. Anh gặp em đang ngồi gần cánh cửa, trong nhà tối như bị cúp điện, và chỉ sáng mờ nơi anh và em. Anh ngồi xuống và nói chuyện với em, và anh nhận thức rất rõ rằng mình đang nói chuyện với em. Anh để ý đến bàn tay em, mái tóc em, khuôn mặt em. Anh để ý đến nơi em ngồi, khung cửa và những giọt mưa đang hắt vào khoảng tối.

Rồi anh nhận ra em không giống với em. Khuôn mặt đó là của một ai khác, anh cố nhớ xem em đã từng như thế nào. Em nói về những điều mà anh rất ghét, và cảm giác rằng em thật sự không như anh tưởng tượng. Em làm anh thất vọng. Có những lúc tay em chạm vào tay anh, người em chạm vào người anh trong khoảnh khắc. Anh nghĩ rằng đây là điều mình vẫn mơ ước, và anh trân trọng nó. Anh quyết định sẽ rời xa em, anh lấy chiếc máy ảnh trong balo ra và chụp với em một tấm kỉ niệm. Sau bức ảnh này, anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa. Nhưng chiếc máy ảnh dở chứng không làm việc.

Anh thức giấc và nhận ra đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng sao lại giống thật đến thế. Anh thở dài và nằm vật xuống. Bỗng nhiên, anh thấy cơ thể mình nhẹ bẫng và bay lên. Anh hốt hoảng thấy mình đứng trên mái nhà, và cứ lơ lửng khỏi mặt đất. Anh nhìn bàn tay mình thật kĩ để xem có phải là mơ chăng? Rồi anh tập bay. Tập điều khiển mình để lướt đi trong không khí. Đến khi bay được một quãng thì anh tỉnh dậy.

Lần này, để chắc ăn là anh không mơ nữa, anh cầm lấy điện thoại và cố gắng sờ nó để cảm nhận xúc giác. Nhưng khi ngón tay trái của anh cử động, cái điện thoại bên tay phải lại rung lên thật mạnh, và như bị hút về phía đó. Anh thử lại vài lần và đổi tay, chỉ có tay trái xuất hiện năng lực này. Thật lạ lùng. Anh nhìn xung quanh, không thể là giấc mơ được, mọi thứ rõ ràng đến thế này cơ mà. Cảnh vật trong nhà, chiếc giường anh nằm, không khí, màu sắc, cảm giác. Đây không thể là giấc mơ.

Rồi anh lại tỉnh giấc, và anh vẫn nghi ngờ về thế giới này cho đến chiều nay, khi chìm mình giữa cơn mưa trên phố. Mưa bắn tới tấp đến nỗi không thở được, mặt và môi đau rát. Anh phải đeo lại kính và khẩu trang dù đã ướt mèm, mới có thể tiến tới. Phía dưới cầu vượt trên Suối Tiên một chút, người ta trú mưa kín chỗ, chắn cả đường đi. Những màu áo đủ sắc nhấp nhô phồng phình lạ mắt. Anh vẫn đi tiếp. Chính lúc đó, anh có cảm giác không thật nhất về những gì đang xảy ra trong đời mình. Những thứ này hư ảo theo một cách riêng mà chỉ anh mới hiểu. Và anh cười vì biết rằng, thật lố bịch khi mãi sợ hãi vì những điều không thật này.

Anh muốn trút bỏ chiếc áo mưa ra để tận hưởng tất cả. Anh có cảm tưởng như ông trời đang gột rửa những thứ dơ bẩn trong anh, trong đầu óc anh, trong trái tim anh, trong thân xác anh. Những thứ xấu xí đang chiếm hữu anh và khiến anh tồi tệ đến thế.

Buổi tối, anh trở về nhà, vẫn giữa không gian lất phất mưa và bóng tối. Anh ghé ngang qua tiệm Net nơi bạn bè đang chơi, chào hỏi vài câu. Lẽ ra anh đã hẹn tụi nó cùng đi chơi trung thu, nhưng một sự cố khiến cuộc hẹn hủy bỏ. Anh dắt xe đi về, ngang qua khu phố quen. Một đám rước lân lớn ầm ĩ phía trước. Những đứa bé dắt lồng đèn cười nói, bố mẹ chúng chạy xe phía sau. Những thanh niên trong bộ đồ múa lân đỏ thắm thoăt thoắt chạy nhảy. Tiếng trống chiêng đặc trưng inh ỏi. Anh lướt qua đám người vui vẻ đó, nghĩ về em, có khi nào em cũng đi giữa những con người này?

Và anh thấy em, bước ngang qua anh ở chiều người lại, tay dắt theo bé em và đi cùng một người bạn. Anh giật mình dừng xe lại và ngoái nhìn. Đúng là em, mái tóc ngắn hơn thường ngày, mặc chiếc áo trắng và đeo mắt kính hồng. Anh nhìn theo em cho đến khi khuất sau ngã rẽ, hòa vào đám rước linh đình. Anh tiếp tục đi, anh sẽ làm gì bây giờ, anh sẽ làm gì bây giờ. Rồi anh quay xe lại, đeo khẩu trang lên và đuổi theo em. Anh thấy em đi cuối đám người, nói cười vui vẻ với bạn. Anh đi thật chậm sau những chiếc xe khác, vừa đủ để nhìn thấy em và em không nhìn thấy anh.

Cứ thế, anh theo em qua những con đường nhỏ, xuyên qua chợ phía bên hông siêu thị. Có những lúc anh đến rất gần phía sau, nhưng em không nhận ra. Được ngắm em lâu như vậy thật lạ lùng, nhưng cũng thật ấm lòng. Anh cứ thấy mình đang ở trong đám xiếc rong trong truyện “Mắt biếc”, là thằng bé Ngạn lọt thỏm giữa một thế giới ầm ĩ và rực rỡ. Nhưng anh đi qua những trò vui mà chỉ chú ý đến em, một Hà Lan duy nhất. Cho đến khi đám rước dừng lại trước ngân hàng, nơi có những cửa hàng bánh trung thu san sát. Em cũng dừng lại, lúc đó, vài người bạn khác đến cùng, có lẽ là bạn cấp 3. Anh dừng xe sát sau một ông nào đó, ông ấy chạy xe đi  mất. Anh vội đi nhanh khỏi tầm mắt em, dừng phía sau cột điện, bên kia là em đang đứng. Ở đây anh có thể ngắm em thật nhiều và nghe giọng em nói.

Nhưng anh quyết định dứt khoát rằng sẽ đi khỏi nơi đó. Và chớp mắt, anh đã thấy mình ngồi đây, đêm đã khuya và những đam đông tan biến. Anh sẽ chết mất nếu ở đó lâu thêm nữa, những đám đông khiến anh thấy cô đơn.

Anh biết mọi thứ chỉ là cảm giác của riêng anh. Mọi thứ sẽ đơn giản hơn nhiều và kém hấp dẫn hơn nhiều nếu diễn ra theo cách thông thường. Anh chỉ không muốn nó xảy ra ở cách thông thường. Điều duy nhất khiến anh không thể xóa đi nỗi cô đơn này là chính anh. Anh không thể chấp nhận bản thân mình ở hiện tại, khi chưa trở thành một người tốt hơn, anh không thể mang lại hạnh phúc cho một ai anh yêu thương. Anh không muốn ai đó ở bên cạnh anh. Dù là em, giấc mơ của anh.

Khi anh thức giấc lần thứ ba trưa hôm qua, anh vẫn chờ đợi một lần thức giấc nữa. Anh nhớ đến cảm giác khi cùng em nói chuyện trong ngôi nhà tối giữa trời mưa bão, tim anh rung động. Anh muốn trở lại nơi đó quá, bao nhiêu lâu cũng được, giống như được trở về đúng thế giới của mình. Đêm nay anh sẽ lại đi ngủ, em có phiền không nếu anh xin tá túc ít lâu, chỉ cùng em đếm những giọt mưa vương và khẽ chạm vào nhau nhẹ như hư ảo.

Anh nghĩ là, ngày mai khi thức dậy, anh đã lạc vào viễn thức của đau khổ mất rồi.

You may also like

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
-
00:00
00:00
Update Required Flash plugin
-
00:00
00:00