POKÉMON: DETECTIVE PIKACHU

0 comment 583 views

Pokémon: Detective Pikachu có một twist cuối phim tốt, nhưng không thể khiến nó hiệu quả. Một kịch bản nhạt nhòa, không khai thác được các đặc trưng của các con thú diệu kì. Diễn xuất trung bình, thiếu cảm xúc của dàn diễn viên mới toanh. Lối dẫn truyện công thức và thiếu sáng tạo của Rob Letterman, vẫn hệt như khi ông làm các phim hoạt hình 3D. Và điều cuối cùng ta cần đến: Một chú Pikachu lắm mồm theo kiểu Deadpool của Ryan Reynolds.

Hầu hết khán giả người lớn, trong đó có tôi, đến rạp thưởng thức Pokémon với những kỉ niệm thiếu thời đẹp đẽ. Những buổi tối trước màn hình ti vi dõi theo hành trình của cậu bé Ash. Hay những ngày đắm chìm trong loạt game kinh điển của Nintendo. Điểm hấp dẫn nhất, khiến Pokemon trở thành hiện tượng toàn cầu là gì? Bất kì ai cũng có thể kể ra, những con thú với khả năng kì diệu, một thế giới đậm chất phiêu lưu khám phá, các trận đấu giữa các trainer nảy lửa… Mỗi đứa trẻ đều nằm mơ trở thành trainer, điều khiển các con Pokémon huyền thoại, đoạt lấy các huy hiệu để chứng tỏ rằng “I’m the best!”.

Trong thời lượng 2 giờ đổ lại của điện ảnh, dĩ nhiên Pokémon: Detective Pikachu không thể mang đến trọn vẹn cảm giác ấy. Tuy nhiên, lựa chọn cốt truyện của các biên kịch Hollywood lại phá hủy tất cả yếu tố hấp dẫn của Pokemon. Họ chọn con đường dễ dàng bằng cách khóa đi mọi khả năng. Bối cảnh phim là một thành phố nơi “con người hòa hợp với Pokémon”, nghe có vẻ ổn, nhưng thực chất là để không phải đưa vào hệ thống Poké Ball phức tạp. Luật lệ chung là không có các trận đấu, nghĩa tước đi luôn màn thể hiện của các trainer. Chuyện phim xoay quanh một hành trình phá án của chàng trai cô đơn Tim (Justice Smith), tìm kiếm người cha thám tử mất tích sau một tai nạn. Do đó chẳng còn chất khám phá, phiêu lưu vào thiên nhiên nào cả.

Ngay cả khi đưa về công thức của Hollywood, Pokémon: Detective Pikachu cũng không làm tốt. Đơn giản vì phim đặt thoại quá nhiều, thay vì hành động. Hơn 20 phút đầu phim, chúng ta phải chịu đựng những lời đùa cợt vô duyên hoặc giải thích cốt truyện của Pikachu. Không phải Pikachu dễ thương với giọng nói tan chảy trái tim. Hãy tưởng tượng đến một Pikapool! Ryan Reynold có thể nghĩ rằng khán giả thích thú với điều đó, sau Deadpool. Tiếp theo là một âm mưu với đầy rẫy dấu chấm hỏi, của một tay phản diện từ đầu phim đã biết là ai. Các nhân vật phụ không có vai trò gì như thanh tra Yoshida (Ken Watanabe) và “cô gái trong mộng” phải có trong kịch bản này là nữ phóng viên xinh đẹp Lucy (Kathryn Newton).

Phim về Pokemon, dĩ nhiên điều chúng ta quan tâm nhất là… Pokemon. Phim đưa vào khá nhiều các loài quen thuộc như Charizard, Bulbasaur, Purin, Bulu, Eipam.. và tất nhiên, như trailer đã hứa hẹn: Mewtwo. Những hầu hết chúng chỉ thoáng qua trong các ngoại cảnh, thể hiện vài kĩ năng, rồi biến mất. Tất nhiên rồi, làm sao thể hiện được kĩ năng của Pokemon khi đặt chúng ngoài các trận đấu? Phim chỉ có một trận đấu “ngầm” duy nhất, nhưng không hề dữ dội hay hấp dẫn. Chỉ là vài cảnh truy đuổi giữa Charizard và Pikachu. Tạo hình của chúng cũng không có nhiều đột phá hay hòa hợp với các cảnh thật. Trừ Pikachu được làm chi tiết, tất cả các Pokémon còn lại đều tạo cảm giác ảnh ghép 3D và thiếu đi các biểu cảm gần gũi.

Pokémon: Detective Pikachu không hề vui nhộn như hứa hẹn. Đa phần là các cảnh sướt mướt mệt mỏi của Tim, trong mối quan hệ với một người cha vô hình mà chúng ta chẳng hề quan tâm. Dù xa cách từ lâu, nhưng luôn cần một chi nào đó, một thiết lập nào đó để tình cảm này vững chắc suốt bộ phim. Ở đây không hề có. Mối liên hệ mang chất hành trình giữa Tim và Pikachu cũng tương tự, đầy khiên cưỡng và gượng ép. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, thiếu vắng kết nối về tâm hồn và tình bạn giữa một Pokemon và con người. Dù giữa Tim và Pikachu là cả ngàn lời nói.

Đó là lí do mà Hollywood chẳng bao giờ có thể thành công với các tác phẩm từ văn hóa Nhật Bản. Từ trước đến nay. Qua bao nhiêu lần thử và thất bại, vẫn thế. Những cái đầu phương Tây không thể hiểu được trái tim của phương Đông. Cốt lõi thông điệp của Pokémon là “mỗi đứa trẻ đều xứng đáng có một người bạn thật sự”. Bất kể người bạn ấy trong hình hài động vật và chẳng thể trò chuyện. Sự kết nối là vô hình. Pokémon: Detective Pikachu lại biến nó thành đường dẫn cho tình cảm cha con – mô típ thường thấy khi có nhân vật chính là cậu trai. Ngay cả khi có một cú twist cuối phim cảm động, đạo diễn Rob Letterman vẫn không thể vực dậy cả bộ phim này. Một đoạn kết nhanh vội cho có càng khiến cảm xúc chung chìm xuống đáy.

Phần nhạc điện tử của phim khá phù hợp, tôi hẳn sẽ muốn tìm nghe. Nhưng suốt bộ phim này, không có lấy khoảnh khắc nào tôi được trở lại là đứa trẻ ngày xưa háo hức trước màn hình ti vi. Ngay cả đặt trong công thức Hollywood, Pokémon: Detective Pikachu vẫn là một trải nghiệm chán nản. Điều an ủi là tôi luôn có thể theo dõi lại hành trình của Ash, hay thưởng thức tựa game Pokémon Let’s Go trong máy Switch. Ở đó, Pikachu cũng có thể đội mũ và trèo lên vai tôi, cùng dấn thân vào hành trình thật sự.

Ngay cả với một chi tiết hay như chiếc mũ, có thể dùng để khơi dậy cảm xúc, các biên kịch cũng quên đi mất. Không bộ phim tốt nào được phép quên một chi tiết như thế.

Bài Liên Quan

Ý Kiến Của Bạn