WEATHERING WITH YOU

0 comment 1005 views

Giờ thì có thể khẳng định rằng: Shinkai Makota là đạo diễn chỉ có một bộ phim. Bộ phim về hai tâm hồn bị chia cắt bởi số phận và tìm cách chiến thắng nó. Giống như một cơ thể. Điều ông làm ở mỗi dự án là tìm một bộ cánh khác để đắp lên. Địa điểm khác. Lời nguyền khác. Hoàn cảnh khác. Thật ra như vậy cũng không sao, miễn là bộ cánh ấy đủ đẹp và cuốn hút, như Your Name (Tên em là gì, 2017) – tác phẩm hay nhất của ông tính đến hiện tại.

Tiếc rằng Weathering with You (Đứa con của thời tiết, 2019) thì không được như thế.

Bộ cánh mới này có tên “thời tiết”, dài lượt thượt, vẫn sặc sỡ nhưng không được tinh tế. Mọi điểm yếu tưởng chừng đã khắc phục của Makoto lại hiện về. Câu chuyện yếu, nhân vật mỏng, và sự sến súa trẻ con chỉ hợp với độ tuổi trung học.

Chuyện phim giống như một truyện ngắn kì ảo non tay. Nam sinh 16 tuổi Morishima Hodaka (Kotaro Daigo) bỏ nhà đi từ một hòn đảo nọ đến Tokyo. Cả thành phố đang gặp phải một cơn mưa dài lạ lùng. Ở đây, cậu kết bạn với “cô gái nắng” Amano Hina (Nana Mori) có khả năng thay đổi thời tiết. Để kiếm tiền, cả hai quyết định… kinh doanh khả năng này.

Như mọi khi, Makoto tiếp tục dựa vào lớp nền là văn hóa Nhật. “Nữ thần mưa” là một biến thể của việc hiến tế thiếu nữ cho thần linh thời xa xưa. Với nhân vật Hodaka, ông cũng đề cập đến một vấn đề hiện đại của nước Nhật là người trẻ đổ xô về thành thị. Đầu phim, qua sự khó khăn của nam chính, ta cảm thấy như Makoto đang hoài nhớ về những ngày đầu lên Tokyo của mình. Đó cũng là những phút giây chân thật duy nhất trong phim.

Phần còn lại là một chuỗi đối thoại dài dòng, vô nghĩa, lê thê như những bộ phim trước Your Name. Không có một plot đủ phức tạp và chi tiết sắc sảo, chuyện phim Weathering giống như một phim ngắn bị kéo dài. Các mối quan hệ mờ nhạt, kể cả hai nhân vật chính, hay các tuyến phụ như anh chàng ân nhân mất vợ  Keisuke Suga (Shun Oguri), cô cháu gái Natsumi (Tsubasa Honda) hay cậu em trai “sát gái” của Hina là Nagi (Sakura Kiryū). Chẳng có tuyến phụ nào được làm đến nơi đến chốn hay đóng góp cho phim. Kể cả con mèo tên “Mưa” cố tình xuất hiện để tăng sự dễ thương nhưng thiếu vắng vai trò. Khác hẳn những chú mèo trong Studio Ghibli.

Makoto có đưa vào chất hài bằng các chi tiết liên quan đến tình dục và tuổi mới lớn. Điều ông đã làm thành công khi “hoán đổi” thân xác hai nhân vật chính trong Your Name. Nhưng trong bộ phim trước, nó hợp lý là nhờ phù hợp với nội dung. Với Weathering, những gì hiện lên là sự gượng gạo ở các cảnh nhìn ngực hay chú ý cơ thể phái nữ của Hodaka. Chúng không vui. Thậm chí còn gây hại khi khiến bộ phim bị dán nhãn cấm dưới 16 tuổi.

Mọi thứ của Weathering đều không vững vàng, kể cả thế mạnh của Makoto là các trường đoạn âm nhạc. Tôi không nhớ được giai điệu hay ca khúc nào cả. Trong khi soundtrack của Your Name nằm trong playlist của tôi rất lâu, và ngay cả một tác phẩm không ổn là là 5 cm/s vẫn có bản Once more time, once more chance giàu cảm xúc. Âm nhạc của Weathering mang hơi hướng lặp lại ở cấp độ thấp hơn của chúng. Hoặc cũng có thể do chuyện phim quá yếu đến nỗi khó âm nhạc nào vực lại được.

Điểm đáng khen của phim là phần hình họa, vẫn là khâu tiến lên của Makoto. Quang cảnh thành phố Tokyo đầy chi tiết và có độ sâu dưới làn mưa. Các bảng hiệu đặc trưng của Tokyo là điểm nhấn, chủ yếu là tên khách sạn, nhìn từ trên cao như các ốc đảo giữa đại dương. Ánh nắng, mưa rơi và biển mây có được sự đồ sộ và kì vĩ cần thiết. Điều đáng tiếc là vẻ đẹp kĩ thuật không tạo ra không khí huyền hoặc cho phim, bởi lối dẫn dắt khô cứng, thiếu nhịp điệu và năng lượng. Bộ phim diễn ra như thể là sản phẩm của công nhân, công thức nối tiếp công thức, hơn là từ bàn tay nghệ sĩ.

Chuyện tình yêu của Weathering không chạm được đến tôi, vì thiếu vắng sự chân thật. Nỗi cô đơn của những đứa trẻ cũng tương tự: Nỗi cô đơn nhàn nhạt chỉ vì biên kịch muốn thế. Mọi thử thách đều là dễ dãi và chẳng để làm gì. Vì sao khẩu súng xuất hiện trong phim, nếu không dùng để bắn một ai đó?  Vì sao Suga phải ngăn chặn Hodaka? Để tạo cao trào? Cô gái nắng ở đây, vậy cô gái mưa ở đâu, có phải hiến tế và chịu trách nhiệm gì không? Vì sao Hodaka có thể vượt qua cánh cổng thần, dù không có năng lực – làm gì có truyền thuyết về “chàng trai mưa” nào? Một cái kết dài đằng đẵng ngây ngô, dễ đoán là dấu chấm hết chán nản cho bộ phim này. Một lần nữa, chiếc điện thoại xuất hiện rất nhiều trong phim, nhưng vì sao hai nhân vật không thể liên lạc với nhau trong 3 năm trời?

À, vì họ sẽ phải gặp nhau ở phút cuối.

Bài Liên Quan

Ý Kiến Của Bạn